HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 19

khá khôi ngô nhưng lại rất tiều tụy và thường hay ôm bụng ho từng cơn sặc
sụa , nói chung , hắn cũng như những người khách tầm thường khác đến tại
cái quán này .

Song , với con mắt của lão Tôn Gù , con người đó có nhiều điểm bất bình
thường .

Đối với cái lưng gù , đối với chiếc thân gầy như tàn phế của lão gìa họ Tôn
, hắn không có cái nhìn , cái cười chế nhạo như những người khách khác ,
hắn không tỏ vẻ gì chú ý , mà cũng không làm ra vẻ đặc biệt thương hại
như những kẻ " nhân nghĩa ngoài da " .

Bởi vì cái " tỏ vẻ thương hại " ấy , có lúc làm cho người ta cảm thấy còn ô
nhục hơn là châm biếm .

Đối với thức ăn và rượu trong quán lão Tôn Gù , người khách lạ ấy không
chê mà cũng không khen .

Hắn là một con người ít nói .

Cái điều lạ lùng hơn hết là từ lúc hắn đặt chân tới tửu điếm này , thì hắn
chưa bao giờ bước ra nửa bước .

Vừa đặt chân vào quán này , hắn chọn một cái bàn sâu trong góc , gọi một
đĩa đậu rang và một đĩa thịt bò .

Nhìn đĩa đậu rang và đĩa thịt bò rồi , hắn gọi thêm hai cái bánh bao lớn và
bảy bầu rượu .

Bảy bầu rượu đó cạn xong , hắn gọi lão Tôn Gù hâm thêm cũng bảy bầu
đầy , rồi hắn mang vào cái phòng tuốt đằng sau ngồi nhấp nháp .