HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 217

Bàn tay bắt và bẻ gãy cổ tay của Lam Yết Tử rút về .

Khi đưa ra thật lẹ nhưng khi rút về thật chậm .

Sau cùng một con người đứng dậy , thật không ai có thể ngờ được kẻ bắt bẻ
gãy cổ tay của Lam Yết Tử lại là kẻ ngục trên bàn : Lý Tầm Hoan !

Tôn Tiểu Bạch mừng kêu như rú :

- à thì ra Thám Hoa không có say !

Lý Tầm Hoan cười thật nhẹ :

- Trong lúc tâm tình tôi hơi lộn xộn , thế lực tuy có uể oải nhưng tửu lượng
vẫn không thay đổi như cô đã tưởng .

Tôn Tiểu Bạch nhìn sững Lý Tầm Hoan , nàng nhìn bằng tia mắt cảm tình ,
kinh dị , vui mừng , bội phục mà hình như cũng có chút gì thất vọng .

Cái nét thất vọng có lẽ chỉ phớt qua thôi , có lẽ nàng nhớ tới " sứ mạng "
của ông nội giao cho và đã đặt quá nhiều hy vọng nơi nàng .

Tự nhiên , cái đó không chiếm nhiều trong ánh mắt của nàng mà cái vui
mừng bội phục thì lại tăng hơn .

Như vậy là nàng không làm sao phục say được Lý Tầm Hoan .

Nhưng chắc chắn nàng không vì thế mà buồn .

ánh mắt long lanh khêu gợi của Lam Yết Tử bây giờ không còn nữa , bây
giờ còn đọng lại toàn là kinh hoàng và sợ sệt .