HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 219

chắc cô có chân tình đối vơi hắn , hắn chết tự nhiên là cô rất đau khổ .

Lý Tầm Hoan nhìn ngọn tiểu đao đang cầm trong tay hắn , mắt hắn chứa
đầy nỗi ưu tư :

- Tôi rất thông cảm đau khổ của cô . Tôi rất thông cảm và cũng mong cô
nên hiểu rằng nỗi đau khổ đó không thể tiêu tan bằng cách giết người . Cô
giết bao nhiêu mạng thì nỗi đau khổ ấy cũng cứ tồn tại trong lòng cô chứ
không hề giảm bớt .

Soạt !

Câu nói của Lý Tầm Hoan chấm dứt băng ngọn tiểu đao của hắn vượt phớt
qua vai của Lam Yết Tử và cắm phật lên khung cửa . Hắn khoát tay nói tiếp
:

- Cô hãy đi đi !

Lam Yết Tử trố mắt sững sờ .

Không khí lại yên lặng và thật lâu Lam Yết Tử mới ném tia mắt thẳng vào
mặt Lý Tầm Hoan :

- Vậy thì thứ khổ đó làm sao mới giảm được ?

Lý Tầm Hoan thở ra và nói thật nhỏ :

- Tôi cũng không biết làm , có lẽ khi có tìm một bóng hình thay thế , lúc đó
hoạ chăng nỗi đau khổ ấy sẽ giảm đi , tôi chỉ hy vọng là như thế .

Lam Yết Tử vẫn nhìn sững vào mặt Lý Tầm Hoan thật lâu , nàng bỗng trào
nước mắt .

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.