HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 230

- Chỉ có người nào tự cảm thấy là mình đã già mới thật là già , ông nội tôi
từ trước tới nay không bao giờ tự nhận là minh già cả , huống chi Thám
Hoa hãy còn tương đối nhỏ ? Tôi yêu cầu từ nay về sau đừng bao giờ Thám
Hoa nói mình già nữa được không ?

Bóng tối quá dày nên không thấy rõ mặt nàng trong lúc đó chỉ thấy ánh mắt
ngời ngời sau câu nói của Lý Tầm Hoan .

ánh mắt nói lên cả một thứ tình cảm êm dịu ... thuần bởi một tình cảm đậm
đà .

Chỉ có người thiếu nữ đúng nghĩa của nó mới có thứ tình cảm chân thuần
như thế .

Nhìn đôi mắt ấy , Lý Tầm Hoan chợt nhớ đến Lâm Thi Âm hồi mười năm
về trước .

Lúc bấy giờ ánh mắt của Lâm Thi Âm cũng chân thuần như thế . Nhưng
còn bây giờ thì sao ?

Lý Tầm Hoan thở dài một cách âm thầm và tránh tia mắt của Tôn Tiểu
Bạch .

Hắn chợt cười trong khi ánh mắt hướng về phía xa xa .

Hắn nhìn Tôn Tiểu Bạch và nói thật nhỏ :

- Cô xem kìa , trước mắt chúng ta thấy dạng Trường Đình , mình hãy đi
nhanh lên một chút đừng để ông nội cô phải đợi lâu .

http://hello.to/kimdung