HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 272

Mà không phải chuyện đó thôi , từ trước đến giờ hắn không bao giờ nghĩ về
hắn cả .

Ngay trong lúc ấy , cánh cửa trên lầu xịch mở .

Thượng Quan Phi bước ra , ánh sáng đèn trong phòng hắt ra ngoài rọi trên
mình hắn , hắn hình như có nhiều thỏa mãn nhưng cũng nhiều mệt mỏi .

Trong cửa ra ló ra một bàn tay nắm lấy bàn tay của hắn .

Trong thoáng gió đên nghe tiếng rì rào hình như họ căn dặn gì nhau . Qua
một lúc thật lâu , bàn tay trong phòng mới chậm chậm buông ra và phải qua
một lúc khá lâu nữa , Thượng Quan Phi mới chầm chập bước đi .

Hắn bước xuống thang lầu bằng những bước thật chậm , hắn luôn quay đầu
lại hình như hãy còn luyến tiếc .

Nhưng cánh cửa trên lầu đã đóng lại rồi .

Thượng Quan Phi ngẩng mặt nhìn trời thở dài sườn sượt , chân hắn có mau
hơn nhưng vẻ mặt vẫn một mực si mê .

Có lúc hắn mỉm cười nhưng có lúc lại thở ra .

Có phải hắn cũng đã đi lần vào địa ngục ?

***