HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 286

- Coi kìa , Lý đại ca đã đến sao anh cứ trơ trơ như thế ? Sao không mời Lý
đại ca vào nhà ? Mừng quá nên quyên cả đi ?

Lý Tầm Hoan ngẩng mặt lên .

Bây giờ thì không còn lầm nữa , Lâm Tiên Nhi đã ra mặt với hắn thật rồi .

***

Lâm Tiên Nhiì không thay đổi chút nào .

Nàng vẫn trẻ như năm nào , vẫn đẹp như năm nào , tiếng cười của nàng vẫn
trong , giọng nói của nàng như anh hót , nhất là tia mắt , tia sáng như lân
tinh sánh như vì sao màn đêm tối .

Nếu có người quả quyết rằng nàng có thay đổi thì sự thay đổi có nghĩa là
nàng đẹp hơn hẳn lên , một nét đẹp quyến rũ hơn cả dạo nào .

Nàng nhìn Lý Tầm Hoan bằng một tia mắt dịu dàng và giọng nàng cũng hết
sức dịu dàng :

- Hai năm qua thật mau nhưng nó cũng thật là trầm trầm vì Lý đại ca không
đến thăm chúng tôi , chắc Lý đại ca đã quên chúng tô rồi phải không ?

Bất cứ một ai nghe câu nói của nàng cũng tưởng rằng từ lâu rồi Lý Tầm
Hoan vốn biết chỗ ở của họ nhưng không đến đây thăm họ .

Lý Tầm Hoan nhìn thẳng vào mạt nàng và cười nói một cách thản nhiên :

- Tại vì cô không đưa kiệu đến rước tôi , bảo làm sao tôi đến được ?