HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 350

Hắn vì không bằng lòng cho bất cứ ai trông thấy mặt " nàng " nên mỗi bận
gần xong một hình thì hắn ngừng lại , hắn ngưng ở hình đó và lại bắt đầu
sang khắc khúc cây khác nữa .

Công chuyện của hắn vì thế không bao giờ hoàn thành và cũng không bao
giờ ngưng lại .

Hắn vẫn có thể khắc hình một người khác vì hắn coi nghề điêu khắc đã
chuyên nghiệp lắm rồi nhưng hắn không chịu , hay nói đúng hơn là tay hắn
không chịu khắc bất cứ một người nào mà nó chỉ khắc một mình " nàng " .

Có một điều chắc chắn rằng cho dù hắn khắc một người nào khác thì hình
dáng cũng chỉ giống" nàng " mà thôi .

Bởi vì hắn không làm sao quên được nàng , cho dù hắn có phút nào đó
không lưu tâm nhưng trong tiềm thức của hắn , hình bóng của nàng cũng
vẫn hoàn toàn đậm nét .

Bên ngoài cửa sổ bóng chiều đã xậm màu .

Cô gái áo hồng đứng dậy đốt đèn và nàng bỗng bật cười :

- Ngày hôm nay cho đén bây giờ vẫn chưa uống được một hớp rượu nào /

Lý Tầm Hoan nhếch môi không nói .

Cô gái áo hồng hỏi :

- Có cần uống bây giờ không ?

Lý Tầm Hoan điềm đạm mỉm cười :