HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 368

Trầm ngâm một lcú khá lâu , Lý Tầm Hoan lại thở dài :

- Cô có biết người mà tôi ước hẹn ngày hôm nay là ai thế ?

Linh Linh chầm chậm buộc tóc lại cho Lý Tầm Hoan , nàng buộc xong rồi
mới trả lời :

- Tôi biết một khi mà Thám Hoa nhất định phải đi thì không một ai có thể
lưu lại được .

Lý Tầm Hoan nhìn nàng dịu giọng :

- Sau này khi lớn lên cô sẽ biết , có nhiều việc mà cô có muốn không làm
cũng không thể được , nghĩa là có những chuyện đưa đến và chính mình
không có con đường thứ hai để chọn .

Linh Linh nói :

- Nếu tôi là người trong tượng mà Thám Hoa đã khắc hồi tối hôm qua có
thể vì tôi mà ở lại ?

Lý Tầm Hoan lại lặng thinh .

Thật lâu , vẻ mặt của hắn càng lọ đầy thống khổ :

- Tôi đã không vì " nàng " mà lưu lại ... từ trước đến nay tôi không đã vì "
nàng " mà làm một chuyện gì ...

Hắn vụt đứng lên và đưa mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ :

- Thời gian đã sắp đến nơi rồi , tôi phải đi thôi .