HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 367

Lý Tầm Hoan chầm chậm buông tay nàng ra , hắn cố gắng nở nụ cười khô
héo :

- Cô hãy còn bé quá , cái khổ sở mà ý vị chân chính của nó chắc cô chưa
nhận rõ lắm đâu .

Linh Linh nói :

- Về trước có lẽ tôi không nhận biết nhưng hôm nay thì đã biết rồi , tối hôm
qua có thể là chưa biết nhưng hồi hôm nay thì đã biết một cách tận tường ,
biết đến mức mà chính tôi cũng không ngờ được .

Lý Tầm Hoan cười :

- Chỉ trong một đêm mà cô đã lớn nhanh như thế lận sao ?

Linh Linh nói :

- Tự nhiên , có người chỉ qua một đêm đầu xanh bạc trắng, chuyện xưa ấy
Thám Hoa có nghe không nhỉ .

Lý Tầm Hoan nói :

- Người ấy vì vấn đế sống chết của chính mình nên đâm ra ưu lự , còn cô ,
cô thì bởi một lẽ gì ?

Linh Linh cúi đầu thật thấp :

- Tôi thì ... tôi vì ... tôi chỉ vì Thám Hoa , tôi không biết được cuộc hội ngộ
ngày nay rồi Thám Hoa có trở về không !