HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 468

Lý Tầm Hoan thở ra :

- Cũng có là vị Nữ Huệ Vương cứ lo làm cho họ đầy bao tử chứ không khi
nào làm cho họ no bởi cảm tình .

Linh Linh cười :

- Đúng rồi , một con người khi mà bao tử quá đầy rồi thì họ rất lười biếng
nghĩ đến chuyện tâm tình .

Nhưng rồi nàng lại cau mày hỏi Lý Tầm Hoan :

- Thế còn Thám Hoa , tại sao Thám Hoa lại cũng thả họ đi như thế ?

Lý Tầm Hoan điềm đạm mỉm cười :

- Để cho họ đi vì tôi không thể nuôi nổi những con người như thế ?

Linh Linh cắn môi trầm ngâm một lúc khá lâu :

- Nhưng nếu chỉ có một người thì Thám Hoa có nuôi nổi hay không ?

Nàng chớp nhìn Lý Tầm Hoan hật nhanh rồi nói tiép :

- Chỉ có một người mà người ấy lại ăn rất ít , không uống rượu cũng không
thích ăn thịt hay những món ngon vật lạ , mỗi bữa cơm chỉ cần mấy miếng
đậu hủ kho là đủ . Đã thế , người ấy lại còn biết tự làm thức ăn , nấu cơm ,
giăng màn , trải nệm , khi Thám Hoa lên giường rồi , người ấy lại còn có
thể vì Thám Hoa mà sửa gối chải đầu .

Lý Tầm Hoan cười :