HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 469

- Con người giỏi dắn như thế ấy thì tự mình sống cũng đã đầy đủ sung
sướng quá rồi , cần chi lại phải theo tôi ?

Linh Linh nhếch môi , giọng nàng có vẻ giận dỗi :

- Tôi biết trong lòng Thám Hoa chỉ có mỗi một hình bóng của Lam Yết Tử
vì cô ta được cái eo lưng nhỏ hơn .

Lý Tầm Hoan cười gượng :

- Cô cho rằng trong lòng tôi chỉ có mỗi hình bóng của Lam Yết Tử à ?

Linh Linh háy mắt :

- Chứ còn gì nữa ? Vì nàng , Thám Hoa đã không kể đến thân , liều vào nơi
nguy hiểm , vì nàng , Thám Hoa có thể làm bất cứ những chuyện gì .
Nhưng thật ra bây giờ nàng đã chết rồi , bây giờ thì Thám Hoa cũng có gì
mà phải lo cho đến nàng như thế ?

Lặng thinh một lúc , Lý Tầm Hoan nhè nhẹ gật đầu :

- Bởi vì nàng là bằng hữu của tôi . Sống là bằng hữu thì chết cũng là bằng
hữu .

Linh Linh nhếch môi :

- Thế tôi ... tôi không phải là bằng hữu của Thám Hoa à ?

Lý Tầm Hoan nói ;

- Tự nhiên cô vẫn là bằng hữu của tôi chứ không ai bảo không phải ?