HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 488

Lâm Tiên Nhi thở ra :

- Biết làm sao bây giờ ? Họ toàn là thứ sai vặt chứ đâu phải như anh với tôi
, chuyện bất đắc dĩ tôi phải qua loa với họ thế thôi .

Nàng đưa tay nắm lấy bàn tay hắn và giọng nàng càng dịu :

- Anh giận rồi đấy phải không ?

Gã thiếu niên hất mặt làm thinh .

Lâm Tiên Nhi cười :

- Xem kìa , cái mặt thật dễ ghét ! Lên kiệu đi , lên nói cái này cho nghe .

Hai tiếng " lên kiệu " y như một món thuốc an thần , bao nhiêu lửa ghen
trong người gã thiếu niên vụt tắt ngấm , hắn nhoẻn miệng cười ngây dại
bước lên .

Ngay lúc đó , một tiếng rú nghe khiếp đảm .

Tiếng rú tắt nghẹn một cách tức tưởi , nếu ai nghe thấy cũng phải rùng
mình .