HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 501

Họ bị ánh mắt của Lâm Tiên Nhi làm cho đờ đẫn , làm cho họ không nhìn
thấy ánh thép loáng lên .

Mãi đến khi họ vừa thấy chớp thì họ cũng đã rú lên hai tiếng ngắn .

Hai vòi máu phụt qua .

Thanh kiếm của Kinh Vô Mạng lại tra nhanh vào vỏ .

Nhưng hai con mắt cá chết của hắn vẫn nhìn về phía khoảng trống không .

Khoảng trống trước mắt hăn là khoảng trống mịt mờ y như hai mắt hắn .

Lâm Tiên Nhi nhè nhẹ thở ra :

- Tại làm sao anh lại chẳng ngó tôi ? Có phải anh sợ nhìn rồi không thể giết
tôi chăng ?

Đôi mắt của Kinh Vô Mạng hơi giật giật , thật lâu hắn nói :

- Cô biết tôi đến đây để giết cô phải không ?

Hắn cố rít lên nhưng giọng hắn vẫn không giấu được cái " làm ra vẻ " ấy .

Lâm Tiên Nhi chầm chậm gật đầu :

- Tôi biết , một con người bất luận tàn khốc đến đâu , bất luận vô tình đến
thế nào nhưng khi sắp giết người tình mình yêu thì thần sắc không làm sao
tự nhiên được nữa .

Nàng cười bằng một giọng thê lương và nói tiếp :