HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 502

- Tôi biết và tôi chỉ muốn hỏi anh một câu , tôi cũng là người sắp chết ,
chắc anh không nỡ trả lời .

Làm thinh một lúc thật lâu , Kinh Vô Mạng lên tiếng :

- Hỏi đi , đối với những người sắp chết , ta không khi nào nói dối .

Lâm Tiên Nhi nhìn thẳng vào mặt hắn hỏi từng tiếng một :

- Tôi chỉ hỏi anh , vậy chứ ai bảo anh phải giết tôi ? Và tại làm sao ?

Kinh Vô Mạng nắm chặt bàn tay rít giọng :

- Không ai bảo cả mà cũng không có lý do .

Lâm Tiên Nhi mím miệng :

- Nhất định có người khác chen vào . Người muốn giết tôi nhất định không
phải là anh .

Nàng cười , nghe đứt ruột :

- Tôi biết anh yêu tôi , nhất định anh không nỡ giết tôi .

Tiếng " yêu " phát ra từ cửa miệng của người khác , có thể tầm thường như
khi xuất phát từ cửa miệng của Lâm Tiên Nhi , nó lại trở thành âm nhạc .

Nhất định trên dời này không có ai có được giọng nói, cách nói như nàng .

Kinh Vô Mạng càng nắm hai bàn tay lại thật chặt , ai đứng gần có thể nghe
những đốt xương răng rắc .