HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 598

Mắt nàng dịu như đêm tối và ngời như những vì sao .

ánh mắt của Kinh Vô Mạng vẫn dán mắt vào khoảng trống xa xa như
không thấy có nàng .

Bàn tay mềm như nhung , mát như ngọc của nàng đặt nhẹ lên vai hắn , bàn
tay chậm chậm lần lên gò má , mép tay nàng biết rất rõ những nơi nào dễ bị
kích động nhất trên thân thể đàn ông .

Kinh Vô Mạng vẫn đứng trơ trơ như cây đá .

Lâm Tiên Nhi cười , giọng cười của nàng như mật ngọt :

- Cám ơn anh , anh đã vì chúng tôi mà bảo vệ bên ngoài , anh đã làm cho
tôi cảm giác hơn bao giờ hết , vì thế bất luận là một cử động gì , tôi cũng
nghe khoan khoái đến tận cùng .

Nàng vụt kề miệng sát vào tai hắn :

- Cho anh biết một bí mật này nhé , hắn tuy lớn tuổi nhưng cường tráng lắm
, dẻo dai lắm , có lẽ nhờ hắn nhiều kinh nghiệm hơn người .

Nàng cười khúc khích như vẫn còn cái cảm giác thỏa mãn tột cùng và
thoăn thoắt bước đi .

Kinh Vô Mạng vẫn đứng như trời trồng nhưng từng thó thịt của hắn giật lên
liên hồi , mặt hắn nóng ran .