HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 605

Lâm Tiên Nhi vẫn hé nụ cười nghiêng ngửa .

Long Thiếu Vân ngồi sững trên ghế như hình cây .

Nhưng chỉ thoáng qua trong tích tắc , hắn đã mỉm cười .

Hắn nhẹ nhàng đứng lên nở nụ cười hơi ngường ngượng :

- Dì Lâm đùa cháu đấy à ?

Lâm Tiên Nhi nhìn hắn bằng đôi mắt nghiêng nghiêng :

- Đến chỗ này mà còn gọi Dì Lâm à ?

Long Thiếu Vân cười ướm giọng :

- Tiếng " Dì " đã có từ lâu ...

Lâm Tiên Nhi ngắt ngang bằng nụ cười lơi lả :

- Nhưng bây giờ thì khác , bây giờ công tử đã lớn rồi .

Nàng cố ý bỏ luôn hai tiếng " Tiểu Vân " , cái tiếng mến yêu mà nàng luôn
miệng gọi là từ lúc còn ẵm hắn chiều chiều dạo chơi ở Lãnh Hương Tiểu
Trúc .

Nàng nhìn sâu vào mắt hắn và nói tiếp :

- Mới ba năm không gặp mà công tử đã lớn thật nhanh .

Long Thiếu Vân khéo léo tránh chuyện về tuổi tác :