HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 677

Hắn cảm thấy hắn nói hơi nhiều .

Linh Linh cúi mặt :

- Nhưng cho dầu ngồi quay lưng ra cũng chưa chắc tôi còn tỉnh nỗi , nếu
không nhờ vị Lữ ... Lữ đại ca đây giúp thêm lòng tin thì ....

Cô ta nghẹn ngào nói không thành tiếng .

Lý Tầm Hoan dời tia mắt về phía người áo trắng , hắn mỉm cười :

- Đa tạ .

Ngwoif áo trắng ngắt lời :

- Các hạ không cần phải cảm tạ bởi vì tôi ở lại đây không phải vì giúp cô
nương này mà là vì cũng chờ các hạ .

Lý Tầm Hoan nhướng mắt :

- Chờ tôi ?

Người áo trắng gật đầu :

- Phải , tôi đợi các hạ .

Hắn cười cười , trong cái cười đó có ẩn kín một cái gì ngạo nghễ :

- Trong đời này có rất ít người đáng cho tôi đợi , một trong số đó là Tiểu Lý
Phi Đao .

Lý Tầm Hoan chưa kịp lộ một cử chỉ ngạc nhiên thì Linh Linh đã hỏi :