HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 701

- Anh đã bằng lòng rồi chứ ?

Lữ Phụng Tiên hở ra :

- ít nhất ngay bây giờ tôi chưa nghĩ đến cách cự tuyệt , vậy thừa cơ hội đó ,
anh hãy nói nhanh đi .

Lý Tầm Hoan vụt ho khan , tinh thần của hắn chợt có vẻ nặng nề , hắn nói :

- Nếu anh gặp Tiểu Phi hồi hai nằm về trước , cho dầu tôi không cầu anh ,
chắc chắn anh cũng sẽ bại trong tay hắn .

Lữ Phụng Tiên lặng lẽ , cũng khống biết đó là thái độ phủ nhận hay thừa
nhận .

Nhưng nếu phủ nhận bằng cách làm thinh , đối với con người của Lữ
Phụng Tiên mà nói , đó cũng là chuyện " thế gian hy hữu " .

Lý Tầm Hoan nói tiếp :

- Nếu hai năm trước về trước đây , anh gặp hắn , anh sẽ thấy rằng đối diện
với hiện tại , hắn với hắn là hai con người khác biệt .

Lữ Phụng Tiên cau mặt :

- Chỉ ngăn ngắn trong khoảng thời gian hai năm , tại làm sao cải biến con
người như thế ?

Lý Tầm Hoan thở dài :

- Tại vì hắn bất hạnh gặp phải một người .