HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 815

Nụ cười thoáng lộ qua ánh mắt của Thượng Quan Kim Hồng .

Một nụ cười không bằng môi nhưng thật vô cùng tàn khốc .

Lâm Tiên Nhi khép cửa vào đứng dựa lưng vào cửa .

" Cộc , cộc " . Hai chiếc giày trên tay nàng buông xuống , nàng thở phào :

- Anh biết chắc rằng tôi nhất định sẽ tới phải không ?

Thượng Quan Kim Hồng nói :

- Phải .

Lâm Tiên Nhi cau mặt :

- Nhưng tôi ... tôi không hiểu nổi vì sao tôi lại đến .

Thượng Quan Kim Hồng nói :

- Tôi biết .

Lâm Tiên Nhi gặng lại :

- Anh biết ?

Thượng Quan Kim Hồng nói :

- Cô đến là vì cô phát giác ra rằng Tiểu Phi không phải là chỗ để cô dựa
lưng dễ dàng như cô đã tưởng , cho nên cô thấy rằng néu cô muốn sống ,
muốn yên ổn là phải đến đựa vào tôi .