HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 88

Gã Tửu Quỉ cũng cười nhưng rồi hắn vụt thở ra :

- Gút chính của vở kịch ông nói có lẽ chưa kịp diễn hay nói cách khác , là
nó sẽ diễn tiếp vào một nơi khác gần đây , có lẽ tôi không xem cũng không
thể được .

Lão Tôn Gù cau mày .

Lão cảm thấy hôm nay người nào nói chuyện nghe cũng hơi kỳ cục , y như
họ đã cùng uống lầm một thứ thuốc sật sừ .

Gã Tửu Quỉ rút lá thơ , hắn chỉ liếc sơ qua , da mặt tái mét của hắn vụt hơi
ửng đỏ và hắn gập mình xuống ho sặc sụa .

Lão Tôn Gù không dằn được , lão nhích tới hỏi :

- Trong thơ đó nói những gì thế ?

Tửu Quỉ ngập ngừng :

- à ... không , không có gì ... cũng chẳng có gì ...

Lão Tôn Gù chớp chớp mắt :

- Nghe nói những kia đều vì lá thơ ấy mà đến ?

Tửu Quỉ nheo mắt :

- Sao ?

Lão Tôn Gù cười :