HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 90

Bên trong không có tiếng trả lời .

Lão Tôn Gù uốn đi ngủ nhưng không hiểu tại sao lại lại xô cửa bước vô .

Tửu Quỉ không biết đã đi đâu mất .

Nửa đêm gà gáy canh ba mà đi đâu thế chứ ?

Lão Tôn Gù lẩm bẩm một mình .

Ngôi quán nhỏ nhưng thật là cà ngầu , dầu thế vẫn không bừa bãi bằng gian
phòng của Tửu Quỉ .

Quần áo , khăn chiếu vất vẩy đó đây , ngay trong đầu gường cua rhắn bảy
tám khúc ghỗ tròn tròn nho nhỏ nhưng vẫn còn nguyên , hắn chưa khắc gì
trên ấy cả .

Bên cạnh bầu rượu còn có mảnh giấy vo tròn .

Lão Tôn Gù nhìn biết đó là lá thư của lão già một giò bỏ lại .

Lão Tôn Gù đã quá quen với cài nghề làm " chủ quán " lâu nắm , câu nhật
tụng là nếu không đựng đến chén cơm của mình thì không nên tò mò .
Thiên hạ đa sự nhưng trong trường hợ này có khác , ít ra là lão biết hơi hơi
mới được .

Lão kéo thẳng mảnh giấy , vuốt ngay ngắn , lão thấy trong ấy viết :

" Đúng ngày rằm tháng chín , tại Hưng Vân Trang sẽ có cuộc khai quật nơi
chôn báu vật , mong các hạ đừng bỏ qua cơ hội ngàn năm một thưở "