HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 892

Giọng nói hắn đã run .

Lý Tầm Hoan làm thinh .

Hắn sợ câu trả lời của mình sẽ làm tổn thương lòng tự trọng .

Bất luận hắn trả lời như thế nào cũng không làm sao tránh khỏi điều thương
tổn .

Lữ Phụng Tiên nói :

- Tôi thiếu nợ của anh , đã không vì anh mà làm được chuyện , anh hà tất
phải bức tôi ?

Lý Tầm Hoan lắc đầu thở ra :

- Không , tôi thiếu anh .

Lữ Phụng Tiên nói :

- Cho dầu anh có thiếu nợ tôi cũng không cần phải trả .

Lý Tầm Hoan nói :

- Tôi thiếu anh vốn không có cách gì gỡ được , ít ra anh cũng nên để cho tôi
thỉnh anh vài chén rượu .

Hắn cười cười nói tiếp :

- Đừng quên nhé , anh đã mời tôi trước mà .