HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 894

Bất luận hắn làm gì , Lý Tầm Hoan không hề ngăn cản nhưng bây giờ thì
không ngăn được nữa .

Lý Tầm Hoan nắm lấy tay hắn , giữ lấy tay hắn lại .

Lữ Phụng Tiên rống lên ;

- Buông ra , tôi phải cắn nó , tôi phải nhai nhừ nó .

Một bàn tay mà ngày nào , mới đây , hắn đã đặt lên bàn cho Lý Tầm Hoan
nhìn với đôi mắt ngạo nghễ , mới hôm nào bàn tay ấy vẫn là vật quý mà
con người đã tột cùng khốn khổ , vật quý báu nhất cũng không tiếc gì huỷ
diệt .

Bởi vì trên đời , cái có thể giải trừ thống khổ hữu hiệu nhất là " huỷ diệt ".

Huỷ diệt cho tận cùng .

Lý Tầm Hoan buồn rầu :

- Nếu có người nào đó làm chuyện không phải với anh thì kẻ đáng huỷ diệt
là con người đó chứ đâu phải là anh .

Lữ Phụng Tiên nghẹn ngào :

- Tôi , kẻ đáng chết là tôi ... là tôi ...

Hắn cố giằng cho vuột tay Lý Tầm Hoan nhưng hắn lại té nhào xuống ghế .

Hắn không màng ngồi dậy , hắn cứ nằm như thế ôm mặt khóc rống lên .