HUYẾT TÂM LỆNH - Trang 908

Lâm Tiên Nhi cười :

- Mỗi bận tôi gặp anh đều nhận thấy rằng ngồi nói chuyện với anh vô cùng
thích thú nhưng sau đó , suy nghĩ kỹ lại thì phác giác là đã mắc bẫy của anh
trong khi anh vẫn không nói một tiếng nào .

Con người nói hay lại là con người ít hay nói , chỉ có điều rất tiếc là ít ai
nhận cho thật rõ được như thế ấy .

Lâm Tiên Nhi lại cười :

- Nhưng lần này thì tôi không thể mắc bẫy của anh đâu , tôi bắt anh phải
nói .

Lý Tầm Hoan điềm đạm :

- Chờ cô xem cho đủ rồi tôi sẽ nói .

Lâm Tiên Nhi nói :

- Đủ rồi , tôi xem anh đủ rồi đó .

Lý Tầm Hoan hỏi :

- Té cô còn cần gì nữa ?

Lâm Tiên Nhi nhìn hắn châm bẩm , hình như nếu con mắt của nàng có răng
, nàng sẽ nuốt chửng hắn vào lòng .

Được một người gái đẹp nhìn như thế , tự nhiên là một chuyện khoan khoái
nhưng cũng là việc khốn đốn vô cùng .