KẺ GHÉT ĐỜI - Trang 90

LỚP 4

ĐUY BOA, XÊLIMEN, ANXEXTƠ.

ANXEXTƠ:

Sao lại quần áo thế kia, và hốt hoảng thế kia? Có chuyện gì thế?

ĐUY BOA:

Bẩm ngài…

ANXEXTƠ:

Thế nào?

ĐUY BOA:

Thật là lắm chuyện khó hiểu ạ.

ANXEXTƠ:

Cái gì?

ĐUY BOA:

Bẩm ngài, việc của ta hỏng bét cả rồi ạ.

ANXEXTƠ:

Gì chứ?

ĐUY BOA:

Cháu nói to có được không?

ANXEXTƠ:

Được, nói đi, mau lên.

ĐUY BOA:

Nhỡ có ai nghe thấy…

ANXEXTƠ:

Chà! Ề à mãi! Có nói đi không nào?

ĐUY BOA:

Bẩm ngài, ngài phải rút lui đi thôi.

ANXEXTƠ:

Thế nào?

ĐUY BOA:

Phải đánh bài chuồn, không kèn không trống.

ANXEXTƠ:

Nhưng tại sao chứ?

ĐUY BOA:

Cháu bảo phải bỏ đất này mà đi.

ANXEXTƠ:

Tại sao kia?

ĐUY BOA:

Bẩm ngài, phải đi thôi, không chào ai hết cả.

ANXEXTƠ:

Vì cớ gì anh lại nói năng như thế chứ?

ĐUY BOA:

Bẩm ngài, vì cớ rằng phải cuốn gói mà đi.

ANXEXTƠ:

Chà! Đồ chết tiệt, nói cho rõ ràng đi, không lại vỡ đầu bây giờ.