KẺ THÙ BÍ MẬT - Trang 288

- Tôi cũng nghĩ như vậy. - Hersheimmer tuyên bố với vẻ nồng nhiệt.

Tuppence nhận thấy ngay và lấy làm buồn cười.

- À này, Julius, - Cô nói thêm vẻ thò ơ - tôi vẫn chưa cho anh câu trả lời

của tôi.

- Câu trả lời của cô à? - Anh ta nói, mặt tái mét.

- Anh nhớ chứ... khi anh hỏi tôi làm vợ... - Tuppence ấp úng, mắt sụp

xuống đúng kiểu một cô gái nhu mì nhất - và anh đã không muốn tôi từ
chối. Tôi đã suy nghĩ, từ khi...

- Vâng? - Julius nói.

Mồ hôi nhỏ giọt trên trán anh ta, Tuppence thấy mủi lòng:

- Cậu đúng là đại ngốc! Làm sao mà cậu lại nói với tôi như thế? Tôi thấy

rõ là cậu chả có một tẹo tình cảm nào với tôi cả.

- Không phải thế. Tôi đã có và tôi luôn có lòng kính trọng và khâm phục

đối với cô.

- Hừm... - Tuppence tuyên bố - Đấy là loại tình cảm dễ tan biến như

tuyết dưởi ánh nắng mặt trời khi người ta có những tình cảm khác. Cậu có
nghĩ thế không?

- Tôi không hiểu cô định nói gì. - Julius nói vẻ lạnh lùng nhưng lại đỏ

mặt như một quả cà chua.

- Nói khoác! - Tuppence đốp lại, cô phá lên cười, định đóng cửa lại rồi

nói thêm - Về mặt tinh thần, tôi vẫn coi như đã bị ruồng bỏ.

- Ai đấy? - Jane hỏi.