KẺ THÙ BÍ MẬT - Trang 301

- Tôi không dám chắc thế!

- Tuy vậy, đấy là sự thật. Anh ấy phát điên lên vì Jane. Tôi chắc rằng vào

lúc này, anh ấy cũng đang cầu hôn đấy.

- Cô ấy rất hợp với cậu ta. - Tommy đáp lại giọng thấp xuống.

- Cậu không thấy là cô ấy đẹp nhất trong số các cô gái ở Londres à?

- Rõ ràng rồi.

- Nhưng không gì có giá bằng tiền phải không, Tommy? - Tuppence nói

vờ ngây thơ.

- Ôi, Tuppence, thôi đi, cậu muốn...

- Tôi rất thích ông bác cậu, Tommy ạ. Cô gái trẻ nói thêm để đánh lạc

hướng. À này, cậu làm gì? Cậu chấp nhận lời mời của Carter làm công chức
hay cậu chọn đề nghị của Julius, chỗ làm béo bở trong một trang trại ở Mỹ?

- Lời đề nghị của Hersheimmer rất có lợi cho tớ. Thế nhưng tớ sẽ ở lại

đất nước thân yêu, cổ kính của chúng ta. Vả lại, cậu sẽ cảm thấy thoải mái
hơn khi ở Londres.

- Tớ chả biết tớ sẽ làm gì ở đó.

- Tớ thì biết đấy.

- Có cả tiền nữa đấy. - Tuppence nhận xét giọng ưu tư và liếc nhìn chàng

trai.

- Tiền nào?

- Carter nói rằng mỗi đứa chúng ta sẽ được nhận một tấm séc.

- Cậu đã hỏi ông ấy trị giá bao nhiêu chưa? - Tommy kêu lên.