KÉN CÁ CHỌN CANH - Trang 391

Mấy cậu nhóc làm gì chú ý đến thân thể mình có trắng hay không, Hi Duệ
được Tần Dư Kiều nhắc nhở mới chú ý: "Đúng thật … "

Tần Dư Kiều khẽ ho hai tiếng: "Cho nên ai nói mặt em đen là do di truyền?
Nếu nói vậy thì mẹ em là bò sữa à? Di truyền em thành trên đen dưới
trắng."

Lục Hi Duệ cúi đầu, có vẻ như đang suy nghĩ.

Lục Cảnh Diệu còn ngồi xổm dưới đất, nghe Tần Dư Kiều nói đến bò sữa
thì cười phá lên, càng cười càng lớn tiếng, sau đó quay đầu nói với con trai
mình: "Hi Duệ, ba có thể chứng minh, mẹ con không phải bò sữa."

"Vâng." Hi Duệ không còn nhân cơ hội hỏi mẹ là ai như trước nữa, mà che
giấu cảm xúc của mình, vươn tay ôm lấy bả vai Dư Kiều, không quên nói
với cô: "Cảm ơn chị Dư Kiều đã tắm cho em."

Tâm trạng phức tạp của Tần Dư Kiều giờ đã trở nên khó chịu sắp chết. Cô
mặc đồ ngủ mới cho nó, sau đó vừa sấy tóc vừa cắt móng tay cho nó. Trên
chiếc sofa ở phòng khách, Tần Dư Kiều cẩn thận cắt móng chân đã dài ra
cho Hi Duệ .

Chân của Hi Duệ rất giống Lục Cảnh Diệu, chỉ có kích cỡ một lớn một nhỏ
mà thôi. Ngón thứ hai cũng dài hơn ngón cái, móng chân cũng bằng phẳng
mà trơn bóng.

Lục Cảnh Diệu thấy Tần Dư Kiều cắt móng chân cho Hi Duệ, nói: "Hi
Duệ, con tự cắt đi."

Xem ra Lục Hi Duệ rất nghe lời Lục Cảnh Diệu, lập tức theo lời anh nói,
làm dáng nói với Dư Kiều: "Chị Dư Kiều … Hay để tự em cắt đi … "

Tần Dư Kiều xoa đầu Hi Duệ: "Duệ Duệ còn nhỏ, để chị cắt cho."