Về cánh cửa Bạch Thiên Du này, Lục Cảnh Diệu đã nghĩ ra cách đối phó:
Nói dối, đánh lạc hướng và che giấu đề tài đó, rồi cho Duệ Duệ ra mắt. Nếu
còn không được, thật xấu hổ, vậy thì … cắn ngược một phát thôi.
***
Ngày hai mươi chín, Bạch Thiên Du sẽ lên máy bay đến thành phố S.
Trong khoảng thời gian trước ngày hai mươi chín, trước mặt Tần Dư Kiều,
biểu hiện của Lục Cảnh Diệu rất tốt, chuyện gì cũng lấy cô làm trung tâm.
Hơn nữa anh không chỉ biểu hiện tốt với Tần Dư Kiều, ví như đối với nhà
họ Bạch, anh để cho Bạch Diệu một đơn hàng không hề nhỏ; anh còn tặng
rất nhiều quà tết cho nhà họ Tần ở thành phố G; buổi tối anh đích thân
hướng dẫn Hi Duệ làm bài tập nghỉ đông, lúc hướng dẫn làm bài anh cũng
bớt đi những lời độc mồm độc miệng của mình, làm cho Lục Hi Duệ cũng
phải thấy lạ.
Nhưng biểu hiện tốt nhất của Lục Cảnh Diệu là ở trên giường, sửa tật xấu
gấp gáp, không chỉ kéo dài thời gian của màn dạo đầu, anh còn chăm nom
chu đáo hơn sau khi xong việc, phục vụ Tần Dư Kiều vô cùng … thoải mái.
Song, Lục Cảnh Diệu cũng biết rõ Bạch Thiên Du sắp tới nhưng vẫn giả vờ
không biết gì, chờ Tần Dư Kiều chủ động nói với mình. Có điều đến tối hai
mươi tám mà Tần Dư Kiều vẫn không nói một lời với anh.
Cho nên Lục Cảnh Diệu bắt đầu sốt ruột.
… Lúc sắp đạt tới cao trào, Lục Cảnh Diệu đột nhiên rút ra, Tần Dư Kiều
vốn đang rầm rì thoải mái bất mãn nhìn Lục Cảnh Diệu. Lục Cảnh Diệu
cười xoà, lật người Tần Dư Kiều lại, chuyển thành tư thế từ phía sau.
Thật ra Tần Dư Kiều rất thích tư thế từ phía sau, có thể lười biếng nằm lỳ
trên giường không cần nhúc nhích, nhưng Lục Cảnh Diệu lại không thích.
Tư thế này khiến anh có cảm giác như hai con cún giao phối với nhau, hơn
nữa anh không thấy được gương mặt động tình của Tần Dư Kiều.