ứng của Hạ Vân và mọi ngươi, hình như chưa ai biết cả. Chỉ có Giang Hoa
có vẻ đã đoán ra vấn đề.
Về phần bà Tần, thật ra Tần Ngạn Chi nghe mọi chuyện từ Bạch Thiên
Du,cũng nói cho bà nghe tất cả rồi. Nhưng tóm lại vẫn chưa nghe chính
miệng cháu gái mình nói thì vẫn không tin. Bây giờ Kiều Kiều cũng nói ra
rồi, hơn nữa mọi người cũng nghe thấy, bà không còn hoài nghi gì nữa.
Hơn nữa có một số việc chính miệng người trong cuộc nói ra hoàn toàn
không giống như khi nghe từ miệng người khác. Dù là chuyện Kiều Kiều
chưa cưới mà đã có con hay là chuyện Kiều Kiều bị tai nạn giao thông.
Hôm qua lúc bà Tần nghe Tần Ngạn Chi nói chuyện này đã khóc rất nhiều,
bây giờ nghe cháu gái nói khi tỉnh dậy sau tai nạn cảm thấy rất nhớ bà nội
thì nước mắt của bà Tần lại tuôn rơi không ngừng.
…
Tần Dư Kiều kể cho bà nội nghe những chuyện đã xảy ra với mình, từ
chuyện bị tai nạn, rồi cô tiếp nhận điều trị như thế nào. Cô còn kể vì điều trị
mà cô mập hơn một chút.
Căn phòng kiểu Trung Quốc không còn ai khác, chỉ có cô và bà nội. Cô
đứng bên cạnh bàn trang điểm chải tóc cho bà, thấy bà nội trong gương lau
nước mắt, Tần Dư Kiều đang chải tóc cũng bắt đầu rơi lệ: "Bà nội, tóc bà
nội bạc đi nhiều rồi."
Sao có thể không nhiều được chứ? Vậy mà đã mười năm không gặp, Tần
Dư Kiều xoa hốc mắt mình, cố tỏ ra thoải mái nói với bà nội: "Bà nội, bà
nội đừng khóc, bà nội khóc làm con cũng muốn khóc đây này. Không phải
bây giờ con đã về rồi sao … ? Chúng ta đều không khóc nữa, có được
không ạ … ?"
Bà Tần lấy khăn tay ra lau nước mắt: "Kiều Kiều … Cháu gái đáng thương
của bà."