KÉN CÁ CHỌN CANH - Trang 495

Thật trớ trêu thay, Hạ Nghiên Thanh trùng hợp sinh vào tháng mười một,
lại càng trùng hợp, cô ta cũng thuộc chòm sao Thiên Yết.

Từ lúc Tần Dư Kiều kể chuyện ở nước ngoài thì Hạ Nghiên Thanh đã bắt
đầu bí bức trong lòng, sau đó khi cô nói về chuyện trước kia thì Hạ Nghiên
Thanh lại có cảm giác như bị giày vò trên bàn chông, tựa như có một đôi
bàn tay vô hình đang đẩy cô ra khỏi cái nhà này vậy. Thói quen đúng là một
thứ khốn nạn, cô đã ở cái nhà này hơn mười năm rồi, không lẽ mười năm
đó của cô lại không bằng thời gian Tần Dư Kiều ăn một bữa cơm à?

Hạ Nghiên Thanh nghiêng đầu liếc nhìn Giang Hoa, con người một khi đã
sống mĩ mãn quá nhiều năm thì không thế nào chịu đựng cảm giác bị áp
bức nữa. Hạ Nghiên Thanh biết Lục Cảnh Diệu nhắm vào cô, nhưng cô
không thể làm gì hơn là nuốt trôi cơn bực này, mím môi cười với Lục Cảnh
Diệu: "Không phải chỉ có những cô gái mới lớn mới tin cung hoàng đạo
này hay sao? Không ngờ anh Lục cũng tin … "

"A, chẳng lẽ cô Hạ thuộc chòm sao Thiên Yết sao?" Lục Cảnh Diệu vô tâm
đoán trúng, sau đó nói với Tần Ngạn Chi, "Thật ra con có hứng thú với
cung hoàng đạo là do chịu ảnh hưởng của mẹ Kiều Kiều, chính là tiến sĩ
Bạch. Tiến sĩ Bạch cũng rất thích cung hoàng đạo."

Nhắc tới Bạch Thiên Du, Tần Ngạn Chi nhấp môi dưới, nói với mẹ mình:
"Mẹ, lời Thiên Du nói rất đáng tin."

Mọi người đều có một thói quen xấu, khi người ta đã rời đi rồi mới cảm
thấy người ấy tốt, sống bên nhau thì sao, cho dù tốt đến mấy cũng bị bới
móc khuyết điểm. Lại nói về Hạ Vân và Bạch Thiên Du này, hai người vợ
này vốn có điều kiện chênh lệch rất lớn, mặc dù không hợp với Bạch Thiên
Du nhưng Tần Ngạn Chi vẫn không thể phủ nhận là bà rất giỏi. Trước kia
trường học của nhà họ Tần có thể mời được giáo viên tốt cũng nhờ họ nể
mặt mũi Bạch Thiên Du.