1035
159. RẠCH ĐÙI GIẤU NGỌC
Ngày xưa, một ông vua nước ngoài có một viên ngọc vô cùng quý giá. Viên
ngọc có hai ñiều lạ: một là cầm trên tay tưởng chừng rất nhẹ, thế nhưng ñặt vào
ñâu thì ở ñấy nặng trĩu; hai là ñêm ñến ngọc tỏa ánh sáng rực, dẫu cất chỗ kín
thế nào ñi nữa, ánh sáng vẫn cứ lọt ra ngoài. Từ lúc ñược làm chủ viên ngọc, nhà
vua mừng lắm, ñêm ngày ôm ấp không rời.
Nhưng một hôm ngọc quý bỗng không cánh mà bay. Nhà vua tiếc ngơ tiếc
ngẩn, hạ lệnh cho thần dân khắp hang cùng ngõ hẻm phải hết sức dò tìm, tuy vậy
vẫn vô hiệu. Mãi về sau, vua sai người ñem kính thiên lý ra nhìn, thì mới biết
ngọc ñã bay về phương Nam. Lập tức vua sai một viên ñại thần ñem năm trăm
quân sĩ ngồi lên mấy chiếc thuyền lớn, theo hướng Nam mà ñi. Lệnh vua truyền
thế nào cũng phải dò tìm bằng ñược. Sau bao ngày vượt biển tìm tòi, viên ñại
thần theo dõi kính thiên lý bỗng nhìn thấy viên ngọc bay vụt vào nước Nam, bèn
ra lệnh cho quân sĩ cứ hướng ấy ñuổi theo.
Bấy giờ ở làng Đại-lại, huyện Gia-bình có một người tên là Điển Chi. Một
ñêm nọ, ông ñang ngồi chơi ở sân, chợt thấy có ánh sáng lạ bay xuống chiếu
sáng cả một khu vườn. Ông lấy làm kinh ngạc, nhưng cũng ñánh bạo chạy tới
chỗ ấy tìm xem, không ngờ bắt ñược một viên ngọc. Biết ñó là của hiếm trên thế
gian, ông mừng quá, vội ñưa về nhà cất trong hộp gỗ. Nhưng ông lấy làm lạ khi
thấy ñêm ñến, ánh sáng của viên ngọc vẫn tỏa sáng khắp nhà. Ông lại cho vào
một cái thùng sắt ñậy kín, nhưng thùng sắt cũng không ñủ sức che kín ánh sáng
chói chang. Sợ ngọc có thể bị lộ và về tay người khác mất, ông bèn ñào hố chôn
ñi. Nhưng dầu ñào sâu chôn chặt bao nhiêu cũng hoài công vô ích. Đêm ñêm,
ngọc vẫn phát ra ánh sáng. Sau nhiều ngày mò mẫm ñủ cách, ông mới biết chỉ có
bỏ ngọc vào giữa thịt sống thì ánh sáng của ngọc mới ñược che kín trọn vẹn.
Cuối cùng, ông ñánh liều cầm dao rạch ñùi mình nhét ngọc vào rồi khâu lại. Từ
ñó chân ông ñau tê buốt không ñi lại ñược, nhưng của báu thì hoàn toàn giấu kín
không ai biết cả.
Lại nói chuyện quan quân nước ngoài theo dõi dấu ngọc tới vùng Gia-bình thì
bỗng mất hút. Kính thiên lý cũng không còn tìm ra. Quan ñại thần bèn cho quân
sĩ vào dò la khắp miền, nhưng thảy ñều vô ích.
- "Hẳn có người nào ở vùng này bắt ñược ngọc biết cách dấu vào da thịt nên
ngọc không phát sáng nữa". Viên ñại thần nghĩ vậy. Và ông cố moi óc tìm ra
một kế ñể ñưa ngọc về. Ông mới sai quân sĩ dựng rạp trên một hòn ñảo giữa
sông, rồi giết bò mổ lợn làm tiệc linh ñình. Đoạn nhờ quan huyện ở ñây mời tất
cả nam phụ lão ấu các làng tới dự. Mỗi người ñến dự tiệc ñều phải ñi qua một
chiếc bè nứa thả nổi trên sông, nối liền với ñảo. Ông còn cắt mấy người ñứng