1063
ba tiếng. Tiếng kêu vừa dứt thì người vợ Cường Bạo tự nhiên sống lại. Táo
Quân mở lồng cho Quận Cú về.
Diêm Vương tiu nghỉu khi thấy tướng tài của mình phái ñi trở về thân tàn ma
dại, bèn tâu báo lên Ngọc Hoàng biết. Ngọc Hoàng chưa bao giờ kinh ngạc và
giận giữ ñến như thế. Bèn hạ lệnh cho vua Thủy phải hợp sức với Thiên Lôi và
các thần Mưa, thần Bão mau mau dâng nước cho thật cao làm cho vợ chồng
Cường Bạo chìm xuống tận ñáy biển, lôi cổ ñến ñể trị tội. Được tin, Táo Quân
lại mách cho Cường Bạo hay. Cường Bạo hỏi kế, Táo Quân bảo:
- Vua Thủy và thần Mưa chỉ giỏi về nghề dâng nước ñổ nước; thần Bão và
thần Gió chẳng qua cũng chỉ thổi bạt ñi ñó ñi ñây. Hãy chuẩn bị làm cho cái bè
thật chắc, như thế dù cho nước dâng ñến tận ñâu, bão thổi bạt ñi ñến phương
nào, cũng không làm gì ñược. Nhưng nhớ phải chuẩn bị cái ăn và phải ñề phòng
Thiên Lôi ñánh lén.
Cường Bạo một mực tuân lời. Lúc vua Thủy bắt ñầu dâng nước thì vợ chồng
Cường Bạo ñã ngồi trên một bè chuối, trên bè có dựng rạp bằng lá chuối quét
sẵn thứ nước trơn hôm nọ. Ngoài ra anh còn cắm mỗi góc một lá cờ và ñặt trước
chỗ mình ngồi một cái trống, một cái chiêng. Lại có mang theo một con gà.
Chẳng bao lâu, nước dâng lên mênh mông như biển cả, ngập hết làng mạc núi
non; mặt khác, bão thổi ñùng ñùng mỗi lúc mỗi dữ dội. Nhưng trên bè, Cường
Bạo ñã ung dung phất cờ giong trống chiêng. Lại giục gà trèo lên nóc lều gáy lên
từng hồi dõng dạc. Đoạn ñứng dậy múa lưỡi búa lấy ñược của Thiên Lôi và nói:
- Phen này ta quyết lên phá trời một chuyến chơi! Ngọc Hoàng ñang ngồi ở
trên thiên ñình chợt nghe tiếng chiêng trống vang lừng và tiếng hô hét, bèn phái
một thiên thần xuống xem thử là tiếng gì. Thiên thần nghe ngóng lúc lâu rồi về
báo là Cường Bạo ñang chống cự với các thần, và nhân nước lớn ñang ñe dọa
lên phá cả thiên ñình. Ngọc Hoàng thượng ñế sợ, bèn phán:
- Thôi, kíp bảo Thủy thần lập tức rút nước ngay ñi, và gọi các thần kia lập tức
trở về Trời, mặc cho nó muốn làm gì thì làm, ñể dịp khác sẽ hay.
Nhờ vậy, Cường Bạo lại sống yên ổn với vợ. Anh càng yêu quý Táo Quân và
không quên biện rượu thịt, thỉnh thoảng mời Táo Quân chè chén.
Nhưng một hôm, trong khi Cường Bạo ñi thăm ñồng, anh bỗng thấy từ dưới
ruộng ñi lên một con cua. Cua dừng lại trước mặt anh giương mắt, giơ cả hai cái
càng ñòi kẹp. Cường Bạo hề hề nói:
- Thiên Lôi, Hà Bá, tao chẳng sợ thay, thứ mày tí hon có mấy sức mà dám hỗn
láo. Nói rồi co chân ñạp một cái như trời giáng xuống mình cua; cua chết không
kịp ngáp. Nhưng Cường Bạo ñâu ngờ rằng cái càng cua có mảnh nhọn xóc vào
chân mình, lâu dần da thịt thối loang ra. Vợ Cường Bạo lo lắng, hết sức tìm thầy
chạy thuốc, nhưng không kịp nữa. Chẳng bao lâu Cường Bạo lăn ra chết. Đó là