1130
173. DUYÊN NỢ TÁI SINH
Ngày xưa, có một anh học trò trẻ tuổi nhà nghèo xơ nghèo xác. Vì có cha mẹ
già, anh phải lang thang ñây ñó làm nghề gõ ñầu trẻ ñể nuôi thân và nuôi cha
mẹ. Mãi về sau, anh ñược một phú ông ở một làng nọ mời về "ngồi" tại nhà
mình ñể dạy cho con học. Anh mừng thầm từ nay có chỗ yên thân ñể ôn luyện
văn bài. Phú ông có nhiều nhà, y cho thầy ñồ ở riêng ngôi nhà thờ ở góc vườn ñể
ñược tĩnh mịch dạy học. Ngoài ba bữa cơm hàng ngày của phú ông, anh còn
nhận ñược tiền gạo của những người khác có con ñến học với anh, nên anh cảm
thấy ñầy ñủ.
Phú ông có một cô con gái ñã ñến tuổi lấy chồng. Từ ngày có anh ñồ tới, cô
con gái cảm thấy lòng mình ñỡ trống trải. Mặc dầu ở ăn cách biệt, cô gái và anh
ñồ vẫn nhiều phen gặp gỡ. Cô ñâm ra yêu chàng ngày một tha thiết và cô cũng
ñược chàng yêu lại. Mối tình vụng trộm cứ thế mỗi ngày trở nên keo sơn, không
thể gỡ ra ñược nữa. Vì thẹn thò và sợ hãi, cô gái cũng không dám nói thật cho
cha mẹ biết.
Hai người yêu nhau như vậy ñã ñược vài năm. Nhưng một ngày nọ, có một
nhà phú hộ khác ở cùng miền, mang trầu cau ñến dạm cô cho con. Cha mẹ cô
gái thấy hiếm có ñám nào môn ñăng hộ ñối hơn thế, nên hối hả nhận lời. Nhưng
khi hỏi ý kiến con gái thì phú ông ñâu có ngờ rằng con mình xưa nay ngoan
ngoãn là thế, trước việc nhân duyên tốt ñẹp của mình lại tỏ ra khó tính lạ lùng.
Cả vợ lẫn chồng hết lời dỗ dành con, nhưng không kết quả. Mãi về sau, cô gái
mới cho cha mẹ biết là mình ñã chỉ thề non hẹn biển với anh ñồ và quyết kết
nghĩa trăm năm. Nghe nói thế, phú ông từ lòng thương con chuyển sang giận dữ.
Đời nào ông lại chịu hạ mình gả con cho một người kiết xác như vậy. Ông nhất
ñịnh không ñể con gái làm sai chuyện hứa hôn. Cô gái trước còn khăng khăng từ
chối, nhưng sau bị gia ñình và họ hàng ép buộc, nên tuy uất ức mà ñành ngậm
miệng. Con về phía anh học trò biết phận mình không ñất cắm dùi, nên cũng
không dám tỏ bày nỗi lòng với vợ chồng phú ông. Vì vậy, sự ñịnh ñoạt của phú
ông coi như mười phần ñã xong ñến tám chín.
Thấm thoát mà ñã một năm nữa lại trôi qua. Con trai nhà phú hộ sau mấy lần
sêu tết ñã chuẩn bị xong lễ cưới. Vì không có ai bênh vực, không một người
ñồng tình nên cô gái nhẫn nhục kia cảm thấy quẫn trí. Không còn biết cầu cứu
với ai, cô quyết tự liều tấm thân còn hơn phải lấy người mà mình không ưa. Một
ñêm nọ, trước ngày ñón dâu, cô trốn lên nhà học tự tình với anh ñồ. Hai bên
chuyện trò than vãn với nhau ñến tận sáng. Cuối cùng cô gái lấy gói thuốc ñộc
mang sẵn trong mình ra uống lén, và chỉ một lát quằn quại chết ngay trong lòng
anh học trò.