1271
- Ôi! Vui sướng chi mà anh lại cười! Đi cho mau kẻo nó về thì khốn.
Nhưng ñến khi nhìn kỹ thì mới biết hắn ta ñã chết nhăn răng từ bao giờ.
Trước cái xác chết, người ñàn bà ñâm ra bàng hoàng lo lắng. Bụng bảo dạ: -
"Phải làm thế nào cho mất tích, nếu không thì khó lòng giữ ñược cái ñầu trên
cổ". Đang lo nẫu ruột thì một mưu kế chợt ñến. Xóm giềng có mụ Hoa chuyên
nghề nấu rượu. Đầu hồi nhà mụ có một dãy chum chứa hèm ñể bán cho người
nuôi lợn. - "Phải rồi, chỉ cần làm sao ñưa cái xác lọt qua hàng rào nhà mụ bỏ vào
chum là ổn". Nghhĩ vậy, chờ ñêm tối, người ñàn bà bắt tay làm ngay. Nhà mụ
Hoa rào dậu ñổ nát nên chị ta làm việc ñó một cách êm thấm.
Sáng hôm sau, mụ Hoa như lệ thường, mang hèm rượu vừa nấu mẻ tối qua ñổ
vào chum. Mụ bỗng toáng ñảm khi thấy có cái xác chết ngồi gọn ở trong. Mụ
toan la lên một tiếng, nhưng ñã biết kịp thời ghìm lại. - "Chết thật! ñứa nào ñây
hại ta. Vô phúc có ñứa nào biết thì cả cái cơ nghiệp này chỉ còn có nước khấn
vào mồm quan nha lính tráng mà thôi. Mà thôi con gái ta vốn nổi tiếng "ña mưu
túc trí", phải nhờ nó lo cho mới ñược!". Nghĩ vậy, mụ bèn gọi con gái vào
buồng. Hai mẹ còn thầm thì to nhỏ. Chỉ một chốc sau ñã thấy hai người lăng
xăng mang áo quần lụa là vải vóc và nhiều ñồ quý giá khác phơi ñầy một sân.
Có người hỏi, mụ nói: - "Tư trang của con gái tôi ñấy".
*
* *
Gần xã vốn có hai bợm quanh năm làm nghề ñào tường khoét vách. Đi qua
quán rượu của mụ Hoa, chúng nhìn mọi thứ phơi phóng thì hoa cả mắt. Đứa nọ
bảo ñứa kia: - "Toàn hàng quý!... Biết bao nhiêu là tiền... Không ngờ mụ chủ
quán lại lắm của thế". - "Còn ñợi gì mà không làm một mẻ".
Thế là ñêm lại, hai bợm ñã cắt ñược vách chui vào nhà. Chúng không phải mất
nhiều công tìm tòi, vì cái hòm áo quần tư trang lại ñặt nghênh ngang giữa nhà,
hình như mẹ con nhà chủ quán sau khi phơi phóng tư trang chỉ mới kịp xếp cất,
chưa gác ñược lên chạn. Hai bợm ta thấy không còn cơ hội nào tốt hơn, bèn cứ
thế len lén khiêng ra cổng, ñi thẳng một mạch.
Nhưng khiêng ñược về ñến nhà, nạy hòm ra thì hai bợm giật nảy mình khi
thoáng nhìn thấy cái xác. - "Thảo nào mà nặng như vậy, tao tưởng phải có vài
trăm quan là ít", một ñứa nói: - "Đúng là chúng mình mắc hợm với mẹ con nhà
chủ quán", ñứa kia tiếp: - "Phải cho mẹ con chúng nó biết tay mới ñược!". -
"Nhưng dù sao thì cũng phải là tiêu hủy cái của nợ này ñi ñã". Cuối cùng chờ tối