1272
ñến, hai ñứa ñành phải khiêng xác ñi chôn, miệng không ngớt lầm bầm chửi rủa
mẹ con mụ Hoa.
*
* *
Chừng một tuần sau, một hôm cô gái con mụ Hoa ñi chợ, ñến một quãng vắng
thì hai tên bợm ở trong bụi nhảy xổ ra:
- Mẹ con nhà mày vừa chơi chúng tao một vố. Khá lắm. Bây giờ thì chúng tao
xử tội mày. Có bao nhiêu hoa hột vòng xuyến và tiền nong phải bỏ ra ngay ñi!
- Xin hai anh tha cho em.
Cô gái hoảng sợ chắp hai tay cầu khẩn. Nhưng rồi sau phút bối rối, cô cũng
biết tương kế tựu kế:
- Muốn lấy tiền, xin hai anh ñưa em ñến chỗ có tàu ô cập bến mà bán sẽ ñược
vô khối là tiền. Chứ còn ñi chợ, em có mang bao nhiêu ñâu mà lấy cho bõ.
Thấy ñứa con gái bàn có lý, hai bợm bèn xoay lại ý ñịnh: - "Thôi ñược! Hãy ñi
với chúng tao. Nhưng nếu bỏ chạy thì chớ chết". Nói rồi cả ba cùng nhau ra ñi.
Sắp ñến bến, cô bảo chúng dừng lại và nói:
- Tàu ô trước mặt ñó. Hai anh ñứng lại ñây, ñợi tôi xuống ăn giá ñâu vào ñấy
rồi hãy xuống nhận tiền. Đàn ông không mua bán quen, chúng nó bóp chẹt
chẳng ñược bao nhiêu.
Hai bợm nghĩ rằng trước mặt là sông rộng nếu nó có chạy ñi ñâu cũng không
thể trốn nổi nên nghe lời ngồi lại ñợi. Gặp chủ tàu ô, cô gái nói:
- Này ông chủ, tôi có hai tên nô người miền núi, có sức khỏe lại giỏi thức
khuya, muốn thức mấy ñêm cũng ñược. Ông chủ mà dùng chúng vào việc canh
gác thì tuyệt. Chúng hầu hạ tôi ñã lâu, vì cần tiền nên tôi bán rẻ cả hai ñứa chỉ
lấy mười lạng bạc.
Chủ tàu nghe nói có món hàng hời thì ưng ra mặt, giục ñưa xuống ñể mua. Cô
gái chỉ lên bờ nói:
- Kìa, ông trông hai ñứa ñang ñứng ở ñấy. Chúng là người miền núi rất sợ
nước, nên tôi không dám ñưa xuống ñây, vì hễ thấy nước là chúng trốn. Nếu ông
ngã giá xong thì cứ giao tiền cho tôi, ñoạn cho người thình lình bắt hai ñứa trói
lại, chớ ñể chúng chạy. Sau ñó ñưa xuống hầm tàu, bao giờ nhổ neo mới lại cởi
trói cho chúng, bắt chúng làm việc.