654
108. CHÀNG NGỐC ĐƯỢC KIỆN
Ngày xưa có anh chàng nghèo khổ không nhà không cửa, không cha không
mẹ, tính ngốc nghếch, nên người ta gọi là chàng Ngốc. Anh ñi ở với một nhà
trọc phú, làm quần quật suốt ngày này sang ngày khác không biết mệt. Trọc phú
thấy anh khỏe mạnh dễ sai, nên sau năm năm, lúc anh ngửa tay ñòi tiền công,
hắn bèn dỗ dành anh làm thêm năm năm nữa. Nghe những lời ngon ngọt của
hắn, anh lại vui lòng ở thêm một thời hạn mới. Lại năm năm nữa trôi qua. Thấy
anh ñòi tiền ông ñể về, trọc phú lại dỗ:
- Thầy trò mình biết nhau ñã lâu, chia tay không nỡ. Thôi! Mày cứ ở với tao
năm năm nữa ñi! Sau năm năm tao sẽ trả cho mày luôn cả mười lăm năm là ba
nén vàng. Lúc ñó thì mày sẽ trở nên giàu có.
Nghe bùi tai, anh lại ñổ sức ñổ lực ra làm việc cho hắn thêm năm năm. Lần
này hết hạn, anh nhất ñịnh ñòi chủ trả công ñể về. Trọc phú dỗ mấy cũng không
nghe, bèn mang ba nén vàng ra trả, chàng Ngốc ñược vàng hý hửng cầm ñi,
không biết rằng ñó là ba nén vàng giả mà trọc phú cố ý thửa, ñể lật lừa tiền công.
Còn anh khi có tiền trong tay liền ñịnh bụng trẩy kinh, ngao du một phen cho
thỏa lòng ao ước. Đi ñược mấy trạm, anh gặp một người thợ bạc, hai người làm
quen trên một ñoạn ñường. Người thợ bạc hỏi anh làm gì và ñi ñâu, anh không
giấu giếm một tý nào cả, nhân ñưa ba nén vàng ra khoe. Người thợ bạc cầm lấy
vàng biết ngay là vàng giả, nhưng thấy anh ngu ngốc, hắn ta mới nghĩ ñến việc
lợi dụng. Hắn bảo anh:
- Ở chốn kinh thành, trừ các nhà quyền quý không kể, còn những bọn như
chúng ta cầm vàng rất khó mua bán. Sao anh không ñổi ra bạc, ñi ñến ñâu cũng
tiêu ñược. Sẵn tôi có bạc ñây, anh có muốn tôi ñổi hộ cho, cứ một nén vàng ăn
hai nén bạc. Muốn không?
Chàng Ngốc thấy hắn bàn có lý, liền khẩn khoản nhờ ñổi hộ. Không ngờ, ñây
chỉ là sáu miếng chì ñược ñúc thành sáu thỏi rất khéo, nhưng cả ñời anh nào biết
mặt mũi vàng bạc là cái gì ñâu, nên vui vẻ cầm lấy mà tiếp tục lên ñường.
Đi ñến một nơi khác, anh gặp một người hàng giấy bèn cũng lân la làm quen,
và nhân vui miệng anh kể rõ lai lịch số bạc cùng ý ñịnh trẩy kinh của mình cho
người bạn ñường biết. Người hàng giấy nhìn thấy mấy nén bạc biết là của giả,
nhưng ñang lúc cần chì, hắn bèn gạ ñổi một nghìn tờ giấy lấy sáu nén "bạc" của
anh. Hắn chỉ vào thứ giấy lụa gió nói:
- Đây là thứ lụa ñẹp nhất gọi là "lụa ñinh kiến", quý lắm, tôi mang ñến ñâu
người ta cũng tranh nhau mà mua. Anh cứ mang ñến kinh mà bán, mỗi một
vuông lấy một quan thì tha hồ là tiền.