660
- Tôi rất sung sướng ñược bán hàng cho một vị tuyệt thế giai nhân. Trước hết,
tôi xin tặng nàng chiếc nhẫn này. Nếu nàng bằng lòng - chỉ một lần thôi - tất cả
những vật nhỏ mọn này ñều là của nàng cả.
Nhưng vợ Tình nghiêm sắc mặt cự tuyệt. Không những nàng quăng lại chiếc
nhẫn mà còn mời hắn ra ngay khỏi cửa. Lần thứ ba hắn lại ñến nhà Tình, nhưng
ñến một cách lén lút. Trong ñêm hôm tối tăm. Hắn lẻn ñược vào buồng nguời
ñàn bà với những thỏi vàng cầm tay. Khi liệu chừng mọi nguời ñã ngủ yên, hắn
mới tiến ñến bên giường lấy giọng ngọt ngào gọi khẽ và ấn những thỏi vàng vào
tay nàng. Hắn nói:
- Xin nàng chớ sợ! Tôi ñến ñây với rất nhiều vàng ñể giúp nàng khuây khỏa
nỗi phòng không bóng chiếc.
Hắn sà xuống ôm lấy vợ Tình, nhưng nguời ñàn bà ñã tỉnh liền vùng dậy. Một
cuộc vật lộn xẩy ra trên giường. Chỉ trong một chốc, nguời ñàn bà ñã cho hắn
một ñạp ngã lăn ra. Hắn lóp ngóp bò dậy và chạy trốn mất. Thấy công việc của
mình không một mảy may kết quả mà kỳ hạn thì ñã sắp hết. Lý sực nhớ ñến tờ
giấy giao ước ñã trót ký với Tình, ñâm ra lo lắng hết sức. Hắn bèn nghĩ một mưu
rất thâm ñộc. Hắn ñi dò hỏi và tìm ñến một bà mụ ñã từng ñỡ cho vợ Tình ñẻ.
Hắn cho nguời này rất nhiều tiền, dỗ dành mụ cho mình biết một vài nét ñặc biệt
trong người vợ Tình. Bà mụ là người thấy của thì híp mắt lại, nên khi ñược tiền
của Lý, mụ ta ghé vào tai hắn: - "Ở quá phía dưới rốn của nàng có một nốt ruồi
nhỏ".
Thế rồi Lý trở về gặp lại Tình, hớn hở nói cho Tình biết rằng mình ñã quyến
rũ ñược vợ hắn. Tình hỏi bằng chứng và khi nghe Lý dẫn ra cái nốt ruồi kín ñáo
thì hắn không còn hồn vía nào nữa. Hắn ñành giao gia sản cho Lý rồi vì ghen tức
ñầy ứ, hắn trở về quê ñánh cho vợ một trận rất tàn nhẫn và ñuổi nàng ñi.
Bị vu oan và bị ñánh oan, người vợ Tình vô cùng tức giận. Nàng nghĩ ñến việc
báo thù và tìm cách tự minh oan cho mình. Một hôm, nàng gặp Lý ở giữa
ñường, bèn xông tới xỉ vả và nắm lấy tóc giằng xé rất dữ dội. Người ta ñưa hai
người lên quan.
Khi quan hỏi nàng tại sao vô cớ làm nhục một người ñàn ông giữa ñường thì
nàng trả lời:
- Bẩm quan, nó vay của con một số tiền là hai mươi quan, con tin ở nó quen
biết không bắt làm giấy tờ gì cả, nào ngờ ñến bây giờ nó trở mặt, ñòi mấy cũng
không chịu trả.
Thấy vợ Tình vu vạ, Lý chỉ cười nhạt. Hắn bẩm quan:
- Tôi xin ñoan với quan lớn và mọi người ở ñây rằng tôi chả hề quen thuộc gì
với người ñàn bà này cả chứ ñừng nói tới vay hay mượn làm chi!