702
Người con gái ñỏ hai gò má, sẽ ñáp lại:
- Sao chàng ác thế! Thiếp ñã lạc vào nhà chàng rồi ñâu dám không vâng lời.
Rồi nàng cho biết tên nàng là Giáng Kiều, vốn có duyên nợ với chàng nên ñược
xuống trần cùng kết làm ñôi lứa. Tú Uyên không còn gì sung sướng hơn thế nữa.
Chàng giơ tay lên trời thề bồi. Hai người chuyện trò hồi lâu. Tú Uyên giục nàng
thành thân, Giáng Kiều bảo:
- Để thiếp mở tiệc mời các bạn tiên ñến chứng kiến cho lễ cưới của ñôi ta ñã.
Nói xong nàng rút trâm trên ñầu hóa phép thành một nơi màn gấm rèm ngọc,
kẻ hầu người hạ rầm rập, ñồ ăn thức ñựng lộng lẫy. Chỉ một lát cỗ bàn bày ra,
ñàn sáo vang lừng, các bạn tiên lần lượt ñến ăn uống trò chuyện, ca hát nhảy
múa rất là vui vẻ.
Nhưng từ ngày ñược vợ ñẹp, Tú Uyên không buồn giở ñến sách nữa. Suốt
ngày chàng ở bên vợ và ñặc biệt một ñiều là chàng thích uống rượu và ăn ngon.
Giáng Kiều khuyên can mãi nhưng Tú Uyên vẫn giữ tật ấy. Ba năm trôi qua,
chàng không lai vãng ñến nhà học. Dần dà chàng trở nên nghiện rượu, ñã uống
là uống ñến say, khi say không còn biết trời ñất gì nữa, thậm chí nhiều lần chửi
mắng vợ. Giáng Kiều giận lắm. Một hôm chồng từ tửu quán khật khưỡng bước
về, nàng vực vào giường rồi nhân chồng ngủ thiếp ñi, nàng liền bay về trời.
Tỉnh rượu, Tú Uyên không thấy vợ, rất lấy làm hối hận. Suốt một tháng, chàng
bỏ ăn bỏ ngủ, kêu khóc thảm thiết. Bạn bè hết lời khuyên dỗ nhưng chàng không
sao giảm ñược ưu sầu. Giận thân, chàng chỉ muốn tự tận cho xong ñời. Nhưng
khăn vừa vắt lên xà nhà thì bỗng có trận gió thoảng ñưa mùi hương ñến: Giáng
Kiều ñã hiện ra trước mặt. Chàng vừa vui vừa thẹn, thề xin chừa hẳn rượu. Hai
vợ chồng lại vui vẻ như xưa.
Chẳng bao lâu, Giáng Kiều sinh ñược một trai. Đứa bé lớn lên rất thông minh,
học ngày một giỏi.
Một ñêm nọ bỗng có hai con hạc ñến ñón ở sân. Hai vợ chồng dặn con ở lại,
rồi cưỡi hạc lên trời
1
.
KHẢO DỊ
Truyện này ñã ñược tín ñồ ñạo thần tiên uốn nắn ñể ñề cao tư tưởng thoát ly.
Truyền kỳ tân phả và Bích câu kỳ ngộ khi kể truyện này ñã chịu ảnh hưởng
nhiều của tư tưởng ñó.
1
Dựa theo Đoàn Thị Điểm (Truyền kỳ tân phả), Sử Nam chí dị, và theo lời kể của người Hà-
tĩnh, Bắc-ninh, Hà-ñông.