KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 705

705

119. NỢ DUYÊN TRONG MỘNG

Ngày xưa ở ñộng Sơn-la thuộc Hưng-hóa có một chàng trẻ tuổi tên là Chu

sinh. Bố mẹ mất sớm, chàng ñược chú ñưa về nuôi cho ăn học. Nhưng người chú
yêu dấu cháu bao nhiêu thì người thím lại ghét bỏ bấy nhiêu. Thấy phải nuôi báo
cô một ñứa cháu dài lưng tốn vải ăn no lại nằm, người ñàn bà ấy rất bực mình.
Lâu dần, người thím không kiêng nể nữa, mỗi khi có chuyện không vừa ý, chửi
mắng chàng hết lời.

Một hôm, chú ñi vắng, ở nhà thím la rầy, Chu sinh cãi lại mấy câu. Thấy thế,

người thím không ngăn ñược cơn thịnh nộ:

- Đã thế mày ñi ñâu thì cút ngay ñi, ñừng có vác mặt về ñây mà ăn nữa!

Nghe mấy câu xúc phạm, Chu sinh bỗng tức giận ñầy người. Chàng vào thu

dọn áo quần sách vở rồi tức tốc ra ñi, thề quyết sẽ không trở lại gặp thím nữa.
Chàng tìm về mấy gian nhà nát của bố mẹ bấy lâu vẫn bỏ hoang, trải manh chiếu
rách lên giường rồi làm một giấc.

Người chú về biết rõ cơ sự, bèn tìm ñến nhà, rủ cháu về. Chu sinh ñã nhịn ñói

hai hôm nhưng nhất quyết không chịu. Người chú ñành mang tiền gạo ñến cho
chàng và cố tình khuyên dỗ. Cháu hẹn chú ba ngày. Nhưng ba ngày trôi qua vẫn
không thấy cháu về, chú lại mang tiền gạo sang chu cấp. Cháu lại khất ba ngày
khác, nhưng rồi vẫn không về. Người chú cuối cùng cũng bực mình, ñến nhà
bảo: - "Tao bảo mày không nghe thì kệ xác mày, không hơi ñâu mà khuyên dỗ
mãi!"

Nói rồi từ ñó mặc kệ Chu sinh, nhất ñịnh không ñoái hoài nữa. Sau khi gạo

tiền ñã hết, Chu sinh nằm nhịn luôn trong hai ngày. Tuy bụng ñói, chàng vẫn
không chịu chạm trán với người thím ác nghiệt. Hôm ấy, sau khi ngâm mấy bài
thơ, chàng tự nhiên ngủ thiếp ñi. Đang lúc mơ mơ màng màng, bỗng thấy có một
viên quan phẩm phục rực rỡ, theo sau có mấy tên thị vệ ñến nhà mình. Bấy giờ
chàng ñang ngồi ñọc sách. Chàng tưởng họ vào nhầm nhà, nhưng khi xưng tên
tuổi thì thấy quả họ ñang tìm mình. Viên quan mở hộp vàng lấy ra một ñạo dụ
ñọc cho chàng nghe. Lúc ñầu chàng cứ tưởng hoàng ñế ñang trị vì triệu mình,
nhưng khi nghe xong thì chàng lấy làm ngạc nhiên. Những tiếng "quốc mẫu
nước Hoa-thành" thật là mới lạ, chưa nghe nói bao giờ; cả ñến giọng ñọc của
viên quan cũng nghe lơ lớ, không phải người ở vùng kinh kỳ tới.

Khi biết những người khách lạ ñến với thiện ý ñưa mình tiến kinh làm phò mã

thì Chu sinh thấy yên tâm. Chàng nghĩ bụng: - "Hẵng cứ phó mặc cho may rủi
một phen thử xem". Chàng bèn bước theo chân họ. Đường rất mờ mịt. Chỉ một
thôi, họ ñã tiến vào một nơi có nhà cửa ñẹp ñẽ, người ñi lại ñông ñúc như một