884
138. NGƯỜI THỢ SĂN VÀ MỤ CHẰNG
Ngày xưa có một người thợ săn trẻ tuổi. Như lệ thường, một hôm anh vào
rừng sâu săn thú. Mải ñuổi theo một con hươu, không ngờ anh lạc vào một nơi
chân mình chưa bước tới bao giờ. Đói và mệt, anh cố tìm ñường trở ra. Nhưng
anh càng ñi lại càng lạc.
Cho ñến lúc vạch cây rẽ lá lần xuống khe ñể tìm nước uống, anh mới trông
thấy một ngôi nhà bên bờ suối. Mừng quá, anh tiến ñến gọi cửa xin nghỉ chân.
Một cô gái từ trong nhà bước ra. Cô có vẻ mừng khi nhìn thấy chàng trẻ tuổi. Cô
mời anh vào nhà và không giấu giếm ý nghĩ của mình là từ lâu vẫn muốn kiếm
một người bạn trai, nay ñược gặp anh, cô rất vui lòng. Thấy anh ñói, cô dọn thức
ăn cho anh ăn. Tuy nghi hoặc, nhưng người thợ săn vẫn ăn uống thỏa sức, ăn
xong, cô gái nói:
- Bây giờ anh hãy theo tôi ñể ñưa ñi giấu ở một nơi kẻo nguy hiểm ñến tính
mạng?
Người thợ săn ngạc nhiên, hỏi:
- Tại sao lại nguy?
Đáp:
- Ôi! Anh không biết ư? Mẹ tôi là mụ Chằng, ăn thịt người không tanh. Hôm
nay mẹ tôi còn bận ñi kiếm mồi. Mẹ tôi mà gặp thì mạng anh khó chu toàn.
Nhưng có tôi thì anh chẳng còn phải lo, miễn chúng ta sẽ kết thành ñôi lứa.
Trong buổi ñầu anh hãy tạm ẩn một nơi, ñợi tôi khuyên dỗ mẹ, rồi hãy hay.
Đoạn, cô gái ñưa anh ñến một cái hầm, rồi vần ñá lấp kín cửa lại.
Trời tối hẳn mụ chằng mới về. Đến cửa, mụ khịt khịt mũi nói:
- Có mùi thịt người! Có mùi thịt người.
Mặc dù con gái có giấu quanh, mụ chỉ tìm một lát là lôi ñược người thợ săn ra
khỏi hầm. Cô gái chạy lại:
- Xin mẹ tha nó cho con. Con cần có một người chồng. Mẹ ñừng giết nó ñi!
Mụ Chằng hỏi anh ñi săn:
- Mày có bằng lòng lấy nó làm vợ không?
Trước tình thế bắt buộc, anh ñành phải trả lời:
- Xin vâng! Xin vâng!
Thế là từ ñấy anh thợ săn ở lại ñây ñóng vai con rể mụ Chằng.