KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 926

926

lo lắng ñến công việc ñã hứa. Ông bèn cầm nhành lá nhúng vào bình rồi vẩy lia
lịa. Nhìn xuống ñã thấy một phía trời mịt mù. Ông ñoán chắc là mưa to, trong
lòng lấy làm thích thú. Ông cứ lần lượt vẩy mãi, vẩy mãi, mỗi lần ñến một chỗ
mới. Khi ñi ñến vùng trời Hạ-hòa, ông sực nhớ tới những lời than phiền hạn hán
của những người dân nơi ñây, bụng bảo dạ: - "Ta phải cho họ thêm một ít nước
ñể bù vào những cơn nắng hạn dữ dội, chứ mưa như thế chắc không thấm tháp
gì. Và lại ñể ñền ơn cho họ ñã cứu ta khỏi chết khát". Bèn không vẩy nữa mà
cầm cả bầu dốc ngược. Thấy thế sư tử tỏ vẻ hoảng sợ ngoái lại bảo ông dừng
tay, rồi quay trở về. Chỉ một lát sau nó ñã về ñến nhà. Bà già ra ñón hỏi. Ông
thực thà kể lại ñầu ñuôi. Nghe ñoạn, bà già chép miệng:

- Thôi, thế là ông ñã làm hại người ta rồi. Ở chốn ấy bây giờ chắc chẳng còn

một mống nào sống sót.

Trần Công nghe nói giật mình, nhưng vẫn không tin lời bà già lắm. Hôm sau

ông từ giã thần Mưa ra về. Chiếc gậy rút ñất lại ñưa ông xuống cõi trần một cách
chóng vánh. Đường ñi qua vùng Hạ-hòa, ông dừng lại ñể xem thử thế nào. Thì
ra ở nơi này nhà cửa, cây cối, người và vật ñều chẳng còn một tí gì. Cả cái mô
ñất cao cũng bị hóa bằng, nếu không có hòn ñá lớn mà ông nằm nghỉ hôm nọ
còn lại, thì cơ hồ ông cứ tưởng là cõi hoang vu nào thưở trước. Ông tặc lưỡi hối
hận:

- Thật có ai ngờ làm ơn hóa hại

1

.

1

Theo Bản khai thôn Ngọc-sơn, xã Xuân-lâm và lời kể của người Nghệ-an.