KHO TÀNG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM - Trang 924

924

146. LÀM ƠN HÓA HẠI

Xưa có Trần Công là người có lòng sốt sắng. Ai có việc gì nhờ vả, ông ñều sẵn

sàng. Trong ñời ông, ông ñã từng ñi lại nhiều nơi, ñến ñâu cũng hết lòng giúp ñỡ
người nguy kẻ khó mà không quản ngại.

Một hôm Trần Công vai ñeo ñãy, tay chống gậy tới vùng Hạ-hòa. Ở ñây ñang

có nạn hạn hán. Trời nắng chang chang như thiêu như ñốt, ruộng nứt nẻ hết. Trải
qua một ñoạn ñường dài, ông thấy khát khô cổ nhưng ñi mãi vẫn không gặp một
hàng quán nào cả. Ông ghé vào một nhà nọ ở bên ñường. Cả nhà ñều ñi vắng.
Nhìn vào chum vại, ông thấy khô kiệt. Vào nhà thứ hai cũng vậy. Ông vội ñi tìm
giếng nhưng không thấy ñâu cả. Ông bèn trèo lên một hòn ñá ñứng ñể tìm ao hồ,
nhưng bao nhiêu ao hồ ñều khô rông rốc. Mãi sau mới thấy một ñám ñông ñang
lúi húi chắt mạch ở một vũng nọ, ông vội tìm ñến nơi. Gặp một người cầm bình
nước, ông gọi xin uống. Uống xong, Trần Công tỉnh ra liền hỏi;

- May quá, nếu không gặp ông, có lẽ tôi chết mất. Không ngờ ở ñây hột nước

lại hiếm ñến như vậy.

Người kia ñáp:

- Vâng, chúng tôi ñều nguy mất. Đã hai năm nay cái bà thần Mưa ác nghiệt ñã

quên mất vùng này. Giá có ai lên ñó nhắc bà ấy hộ nhỉ.

Trần Công khảng khái nói ngay:

- Vậy thì tôi xin ñi tìm thần Mưa giục phải làm mưa sớm cho bà con ta!

Từ giã ra ñi, Trần Công quyết tìm ñến xứ sở của thần Mưa. Ông trèo lên nhiều

núi, lội rất nhiều khe, qua rất nhiều ngày mà vẫn chưa ñến. Một hôm, Trần Công
trèo lên một quả ñồi. Một con vượn già bị mắc bẫy, thấy có người ñến thì kêu
lên:

- Cứu tôi với! Cứu tôi với!

Ông vội chạy lại tháo bẫy cho nó. Được tự do, vượn hết lời cảm ơn ông. Nó

hỏi:

- Ông ñi ñâu bây giờ?

- Ta ñi tìm xứ sở của thần Mưa.

- Xứ sở của thần Mưa còn xa ñây lắm, ông già rồi làm sao có thể tới nổi?

- Dù xa bao nhiêu ta cũng quyết ñi ñể giục thần Mưa phải mau mau cứu vùng

Hạ-hòa ñang bị hạn.

- Thế thì ñể tôi biếu ông một vật.