Cô vẫn bước đi không nói năng gì.
Ở cổng công viên, mẹ anh vừa đi chợ mua thức ăn về, nhìn thấy Văn
Văn đang mặc chiếc váy do bà mua tặng thì trong lòng vui lắm, nghĩ chắc
con trai cũng thấy bất ngờ. Không ngờ Văn Văn đang chạy đi, mặt tái mét,
còn con trai bảo bối của bà đuổi theo sau, mặt hết sức khó hiểu.
“Văn Văn, bác hôm nay mua được cua ngon lắm, tối đến nhà làm món
cua cháu thích nhé…”
Cô chạy đi, đầu không ngoảnh lại, gọi ngay một chiếc taxi rồi đi luôn.
Đằng sau vẫn nghe thấy tiếng mẹ anh lẩm bẩm: “Chào nó như thế mà
không nói gì, mất lịch sự quá!”
Lại còn nàng Tiểu Mỹ nữa chứ, lần nào cũng chanh chua. Mỗi lần bị
bạn diễn thuyết, Văn Văn đều thấy xót xa trong lòng.
Trước buổi hẹn hò lần này, Đường Đường khuyên cô nên thay đổi
hình thức đi, không nên đánh bạn trai nữa. Cô thấy cũng đúng, đánh anh
nhiều như thế nhưng dường như đối phương cũng chẳng bao giờ nghĩ xem
mình đúng mình sai như thế nào, tại sao lại bị đánh. Thế là cô quyết định
thay đổi hẳn hình tượng, mặc ngay chiếc váy mang phong cách cổ điển mà
mẹ anh tặng. Đường Đường nhìn thấy cũng tán thưởng, cô còn nói rằng hai
người lần này hòa hợp tốt không khéo lại bước sang trang tình sử mới.
Chẳng ngờ, Tiểu Mỹ đứng bên cạnh buông một câu: “Cái gọi là hòa
hợp để chỉ chuyện giữa hai người. Nếu chỉ một mình Văn Văn thay đổi thì
Lý Cường càng được thể lấn tới đắc ý, rồi càng lúc càng coi thường cậu về
mọi thứ, thậm chí còn coi đó là chuyện đương nhiên.”
Đương nhiên Đường Đường không đồng ý ý kiến của bạn. Tự nhiên bị
Tiểu Mỹ dội ngay cho gáo nước lạnh.