KHÔNG NHỚ, KHÔNG QUÊN - Trang 200

Buổi tối cô liên tục nhận lấy sự phát tiết trong thù hận của anh, ở

những lúc anh cảm thấy thoả mãn thì dè dặt hỏi những câu hỏi quan trọng
về tin tức của ba mình.

Đa số anh đều nói, "Em đừng mơ nữa." Một số lúc anh có tâm trạng

tốt, anh sẽ nói, "Em đừng xía vào."

Lúc anh vừa hận, vừa yêu. Anh thường bị cô bức đến phiền chán mà

xách cô lên giường, lúc đó cô bị giày vò đến không có sức nói chuyện, anh
lại hối hận ôm cô khóc, "Tiểu Niệm, tiểu Niệm, sao chúng ta lại trở thành
thế này..."

Anh khóc, cô cũng khóc. Là điề gì biến bọn họ thành như vậy?

Rõ ràng khi đó tất cả đều khắc cốt ghi tâm, nhưng hôm nay có rất

nhiều chi tiết Hàn Niệm không nhớ nỗi, nghĩ tới lại đau đầu dữ dội. Có lẽ
quá ảm đạm, cơ thể cô đã xóa bỏ tất cả. Cũng có lẽ khi đó cô quá hèn mọn,
hèn mọn đến bản thân cô cũng khinh bỉ mình, nên cô chọn cách quên đi.

Mà ở ngay lúc tối tăm nhất, Hàn Niệm lại mang thai.

Luật sư đến chuyển hộ lời của ba cô, dùng đứa bé ép Đường Diệc

Thiên, nếu không chịu, thì phá thai. Bạn đang đọc truyện tại diễn-đàn-lê-
quý-đôn

Lúc ấy Hàn Niệm rất tuyệt vọng, cô biết không nên, nhưng cô thực sự

không còn cách nào khác, cô lấy đứa bé ra uy hiếp Đường Diệc Thiên, cô
tuyệt thực, cô xông ra khỏi nhà, cô làm tất cả những điều cô có thể. Cuối
cùng Đường Diệc Thiên mang cô đến đây nhốt, vẻn vẹn hai tháng.

Các tin tức của cô đều bị chặn hết, tin tức cuối cùng là, ba cô đã bị xét

án chung thẩm, không còn hy vọng.