KHÔNG NHỚ, KHÔNG QUÊN - Trang 210

Nhưng từ trước đến nay Hạ Đông Ngôn luôn ăn nói bộp lộp, nên cũng

không ai coi lời nói của anh là thật.

Trong ngày kết hôn của Hàn Niệm, cô không có anh trai, nên nhận Hạ

Đông Ngôn làm anh em kết nghĩa cõng mình xuống lầu.

Tuy Hạ Đông Ngôn bày tỏ nỗi buồn là có lẽ anh rất khó chấp nhận

việc người yêu đi lấy chồng, nhưng cảm thấy có thể có cơ hội để Đường
Diệc Thiên nhìn sắc mặt của mình cũng là chuyện tốt, vì vậy dù kiêu ngạo
và khó chịu những vẫn vui vẻ đến đây.

"Số lượng lớn bao lì xì đó đã có thể mua được cô, không phải đuổi

phù dâu như cô quá dễ sao!" Hạ Đông Ngôn nhìn Lâm Trăn bằng cặp mắt
hành vi thèm thuồng như vậy thật trơ trẽn.

"Vậy anh còn muốn bao nhiêu chứ!" Lâm Trăn liếc anh một cái, "Anh

chỉ là người cõng xuống lầu thôi."

Hạ Đông Ngôn ngẩng đầu tự hào, có nhiêu đó tiền muốn đuổi anh?

Nhưng anh bị đoạt đi người trong lòng! Nỗi đau này sao có thể đơn giản bù
lại bằng tiền bạc! Huống chi anh đường đường là Hạ đại thiếu gia, anh
thiếu tiền sao chứ!

Hừ, anh muốn trả thù Đường Diệc Thiên! Đúng! Ai bảo bình thường

anh ta hẹp hòi như vậy!

Tiếng bước chân đến gần lầu hai, Lâm Trăn reo hò chạy tới cửa, vội

vàng kêu gào, "Cho bao lì xì! Cho hai trăm cái! A, không phải, 500 cái!"

Phù rễ Cố Nhất Minh là người chuyển lời, "Vậy cô mở cửa đi."

"Không có bao lì xì sao tôi mở cửa được?" Lăm Trăn dữ dằn trả lời,

cho là cô ngốc sao!