KHÔNG THỂ NGỪNG YÊU EM - Trang 1047

Cô duỗi tay ôm cổ anh, Từ Kính Dư thuận thế cúi người, cô gái nhỏ cọ

cọ mặt vào cổ anh.

Từ Kính Dư cười nhẹ, giây tiếp theo, trên vai liền nhói đau.

Ứng Hoan dùng răng nanh của mình cắn anh một cái, anh khẽ nhíu

mày, không nhúc nhích.

Một lát sau, Ứng Hoan kéo chăn lên, đôi mắt ửng đỏ nhìn anh đầy oán

trách.

Từ Kính Dư nhìn cô, khóe miệng gợi lên ý cười: "Bảo bối nhỏ, hoan

nghênh trở về."

Hoan nghênh em trở lại bên cạnh anh.