đứng phía sau."
Taôi không ngừng đũa, dù sao Lý Bồi Cổ sẽ biết tự nói tiếp .
"Gần đây, vẫn chưa tìm thấy chút manh mối nào cửa lực lượng đang
thao túng tất cả, nó được tiến hành được rất chậm chạp, nhưng anh chắc
chắn, mục đích của nó là muốn hủy diệt toàn bộ bang Thanh Nghĩa của
chúng ta. Nhưng từ đầu đến cuối anh vẫn không tra ra được người chủ mưu
ở đằng sau, đầu mối duy nhất, chính là Hồng Thiếu Nhu, hắn và thế lực kia,
có dính liếu quan hệ với nhau không ít. Anh không thể nhìn bang Thanh
Nghĩa đang trong bờ vực ngy hiểm mà thờ ơ được, Bất Hoan, em cũng
giống anh."
"Bất Hoan, Anh cũng không muốn đem em tặng cho bất luận kẻ nào,
anh sẽ không làm như vậy. Sau khi vượt qua cửa ải khó khăn này, bất luận
bỏ ra giá cao bao nhiêu, anh đều sẽ mang em trở lại bên cạnh anh."
"Bất Hoan, em phải tin tưởng anh, tựa như đã tin tưởng anh suốt mười
bốn năm qua vậy."
Phải lúc này, tôi mới dừng đũa lại.
Lau đi nước sốt ở khóe miệng - - tôi luôn luôn đều là dùng vẻ mặt đẹp
nhất đối mặt với Lý Bồi Cổ, lần này cũng giống như vậy.
Tôi nhìn hắn, nhẹ giọng nói: "Em đi."
Nghe vậy, Lý Bồi Cổ cũng không có mừng rỡ, hắn chỉ nhìn tôi, lẳng
lặng, nhìn tôi, giống như là rất có nhiều lời nói muốn nói, nhưng, cũng
không từ nói đến.
Cuối cùng cuối cùng, hắn tự tay, vén tóc ở sau gáy tôi, khẽ hôn nhẹ ở
trước trán tôi.