" ‘Bọn họ’ mà anh nhắc đến tột cùng chỉ là ai?" Tôi hỏi phần quan trọng
nhất, có thể là vấn đề quan trọng nhất quyết định sống còn.
Đến lúc này rồi, là ai ra tay đã không còn quan trọng, nhưng tôi vẫn phải
biết được.
Nhưng về phần vấn đề này Hồng Thiếu Nhu cũng rất không hào phóng:
"Sau này em sẽ biết."
"Sau này? Ngàn vạn lần không được nói câu nói là ‘ trở thành người phụ
nữ của tôi’." Như vậy tôi sẽ khống chế không được cục gạch của mình.
Lưỡi Hồng thiếu nhu ở trên cổ của tôi cổ nhẹ nhàng liếm láp, cái lưỡi
ướt át, lưu lại dịch nhờn trong suốt, giống như là một cái ống khóa, dần dần
co lại.
"Tại sao lại kháng cự với việc trở thành người phụ nữ của tôi như vậy?"
Hắn hỏi.
"Bởi vì tôi không muốn cuộc sống của mình giống như một món đồ đặt
trên kệ trưng bày." Đây là câu trả lời của tôi.
"Nếu như mà tôi đồng ý, trong cái kệ trung bậy đó chỉ để mình em được
tự do thì sao?" Hồng Thiếu Nhu làm ra vẻ nhượng bộ.
Hắn đã nhượng bộ một bước lớn, chỉ là đó không phải là điều tôi muốn,
cho nên nhượng bộ lớn hơn nữa cũng không thể khiến tôi thỏa mãn: "Nếu
như nhất định phải bao nuôi, vậy thân phận của tôi, nhất định là người thu
thâp đồ cổ."
"Chúng ta đang thảo luận, em là người bao nuôi đàn ông sao?" khóe
miệng bên phải của Hồng Thiếu Nhu thoáng nâng cao, hàm răng rất trắng.
Mang theo tia sáng hơi bén nhọn.