Khi tay trái tôi xách theo thịt gà, tay phải khiêng thịt bò, trên đầu còn
đội mấy cân sườn lên thuyền thì miệng của Hồng Thiếu Nhu mở ra cứng
ngắn giống như thạch cao vậy.
"Em làm gì đấy?"
"Nếu như tên cối xay thịt đột nhiên nổi giận muốn xay thịt, có thể dùng
những một trong những thứ này, tranh thủ thời gian chạy trốn." Vì cái nhìn
xa trông rộng của mình mà tôi cảm giác sâu sắc kiêu ngạo.
"Anh ta sẽ chỉ xay thịt em thôi." Hồng Thiếu Nhu từ từ nói.
"Như vậy. . . . . ." Tôi không có ý tốt quan sát Hồng Thiếu Nhu.
Mắt Hồng Thiếu Nhu mặc dù đang nheo, nhưng vẫn lập tức liền nhìn ra
mưu kế của tôi, lạnh nhạt nói: "Yên tâm, đến lúc đó, tôi nhất định sẽ dùng
thi thể của em chắn ở trước người."
Tôi không khỏi thầm mắng một tiếng cầm thú —— tự nhiên đoạt lời
kịch của tôi.
"Chỉ là, tôi sẽ không để cho anh ta nhìn thấy em." lông mày anh tuấn của
Hồng Thiếu Nhu nâng lên, cười như không cười: "Tôi quyết định vĩnh viễn
đem em cất giấu đi, thì tuyệt sẽ không đặt ở phòng khách mặc cho người
khác nhìn ngắm."
Tôi tin tưởng những lời này của hắn.
Bởi vì những bức tranh cổ trân quý của hắn đều là đặt ở trong phòng
sách máy tính có lực lượng bảo vệ hùng hậu canh chừng, còn thêm hệ thống
mật mã công nghệ cao.
Tôi thầm mắng một tiếng cầm thú lần nữa, thiệt thòi tôi còn cầm 10 cái
G ổ cứng di động (portable hard disk) chuẩn bị sao chép bản chính.